- Loại bài
- Bài sản xuất
Khi cả đoàn xe Range Rover hùng hậu lăn bánh phía trước, luôn có một đội hình lặng lẽ bám đuổi phía sau, xe số 26, 27 và 28, chúng tôi gọi họ là “Đội xe cơ nhỡ”.
Thành viên của "đội xe cơ nhỡ" là hai chiếc xe cứu hộ (xe thớt) và một xe tải chở hàng hóa, phụ tùng hậu cần. Vì di chuyển chậm hơn nên thường cách đoàn chính gần chục kilomet trên những cung đường đèo dốc Tây Bắc. Nhưng chính “đội xe cơ nhỡ” lại là lá chắn thép vững chắc, điểm tựa an toàn cho toàn đoàn.
Xe thớt hưởng trọn 'đặc sản' cung Tây Bắc và đường biên giới
Anh Nguyễn Hữu Phúc lần đầu tham gia hành trình, cầm lái xe cứu hộ số 27. Vùng núi phía Bắc đã “chào đón” anh bằng những khúc cua tay áo đặc sản của cung Hà Giang – Đồng Văn. Lái chiếc xe tải chuyên dụng kích thước lớn trên những con đường độc đạo hẹp chỉ vừa hai làn xe, anh hóm hỉnh chia sẻ: “kiếm một đoạn đường thẳng để thở cũng khó”.
Dù vậy, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần “khó đâu chơi đó”, anh Phúc luôn có mặt đúng lúc, trở thành chỗ dựa vững vàng giúp anh em phía trước yên tâm vút ga.
Trong phố thị lái siêu xe, lên đường đèo dốc ôm xe thớt
Một trong những nhân vật thú vị nhất hành trình là anh Trần Chánh Tín, người có hơn 10 năm gắn bó với Trung Nguyên, lại viết nên câu chuyện đặc biệt.
Trong phố anh lái siêu xe Ferrari 458 trên đường và trên cung đường đèo dốc Tây Bắc, anh lùi lại phía sau cầm lái chiếc xe cứu hộ (xe thớt) số thứ tự 26.
So sánh với hai chiếc xe này, anh Tín hóm hỉnh nhận định “Cả Ferrari lẫn xe thớt đều có hai cửa, hai chỗ ngồi và dẫn động cầu sau. Nhưng lái Ferrari ở Hà Nội sợ nhất kẹt xe nóng máy, còn lái xe thớt ở Tây Bắc sợ nhất những khúc cua cùi chỏ và nóng thắng.”
Khi chở thêm trọng lượng nặng hai tấn trên lưng, đổ đèo đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Anh phải dùng phanh động cơ (về số thấp) để kìm xe, thay vì lạm dụng phanh chân để tránh gây cháy má phanh.
Người tài xế "cô đơn" trên chiếc xe tải số 28
Câu chuyện về người tài xế “cô đơn” nhất hành trình thuộc về anh Dương Tấn Thanh – lái xe tải số 28, chiếc xe hậu cần chốt đoàn, mang trên mình khối lượng hàng hoá nặng nề nhất.
Suốt hành trình, anh Thanh liên tục nhận những lời động viên qua bộ đàm: “28 ơi, đi tới đâu rồi?”, "qua cái cua hẹp có xe tải ngược chiều chưa 28 ơi", “Cố lên 28, còn cái dốc dài là tới rồi…”...
24 ngày cầm lái, anh Thanh chịu đựng cái nóng oi bức vì xe không có máy lạnh, hưởng trọn “gió trời” của hàng chục tỉnh, thành đi qua. Lần đầu lái xe đường đèo phía Bắc, anh phải đối mặt với vô vàn áp lực.
Điều khắc nghiệt nhất là sự cố nổ lốp bánh trước khi đang đổ đèo, sóng điện thoại mất hẳn. Lúc ấy, sợi dây liên lạc duy nhất của anh với cả đoàn chỉ là chiếc bộ đàm.
Mặc dù anh Thanh và đồng đội cố gắng thay bánh xe nhưng không thành, anh Thanh đã phải di chuyển 3 km cách vị trí xe gặp sự cố để tìm nơi có sóng điện thoại gọi cứu hộ.
Sau 2 giờ chờ đợi xe cứu hộ để khắc phục sự cố, xe tải tiếp tục hành trình thì chờ đón anh Thanh là màn đêm núi rừng cùng những con đường đèo dốc 14-15%.
Anh Thanh chia sẻ, dù nhiều lúc cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa núi rừng, nhưng khi thấy những nụ cười của các em nhỏ khi nhận sách thì mọi mệt mỏi tan biến.
Hào quang của sự thầm lặng
Giữ nhiệm vụ chốt đoàn và đảm bảo an toàn cho toàn bộ hành trình, có những hôm "đội xe cơ nhỡ" về đến khách sạn 9-10 giờ đêm. Bữa tối muộn màng, gương mặt lấm lem dầu mỡ và bụi đường, nhưng nụ cười của họ vẫn rạng rỡ.
"Đội xe cơ nhỡ" không hào nhoáng như siêu xe hay dàn Range Rover được nhiều người chào đón nhưng chính những nỗ lực lặng lẽ, miệt mài đã trở thành lá chắn thép vững chắc, góp phần đưa Hành trình Từ Trái Tim 2026 đến được với bà con, học sinh và bộ đội biên phòng vùng Tây Bắc xa xôi.
Tham khảo Hành trình Từ Trái Tim
